Các yếu tố thị giác (Phần 06): Chuyển động và dòng chảy

Hiểu và áp dụng các yếu tố thị giác, nguyên tắc bố cục như lực định hướng, đường dẫn, đường cong, giữ chân người xem và khung trong khung sẽ giúp bạn tạo ra những bức ảnh có sức hút mạnh mẽ. Mỗi yếu tố đều có vai trò riêng trong việc định hướng chuyển động của mắt, tạo chiều sâu và truyền tải thông điệp. Hãy thử nghiệm và luyện tập thường xuyên để phát triển khả năng sáng tạo của mình!

Lực định hướng

Lực định hướng là công cụ mạnh mẽ mà nhiếp ảnh gia sử dụng để điều chỉnh ánh nhìn của người xem vào các yếu tố cụ thể trong bức ảnh. Thông qua việc sắp xếp bố cục, lực định hướng có thể dẫn dắt mắt người xem theo một hành trình nhất định, tạo ra trải nghiệm thị giác có ý nghĩa.

Tuy nhiên, việc kiểm soát lực định hướng không phải lúc nào cũng dễ dàng, đặc biệt khi đối mặt với chủ thể chuyển động nhanh hoặc những tình huống mà thời gian và chuyển động vượt ngoài tầm kiểm soát. Để khắc phục, nhiếp ảnh gia cần quan sát cẩn thận các đường nét (cả thực tế và tưởng tượng) trong khung hình. Kỹ năng này giúp tạo ra các bố cục khiến mắt người xem di chuyển theo cách mà nhiếp ảnh gia mong muốn.

Ví dụ: Một chiếc xe đang lao về phía trước có thể tạo ra “lực” kéo mắt người xem theo hướng di chuyển của nó.

Đường dẫn

Đường dẫn là yếu tố quan trọng trong việc điều hướng ánh nhìn của người xem. Khi mắt chúng ta bắt gặp một đường thẳng, tự nhiên chúng ta sẽ theo dõi nó từ đầu này sang đầu kia. Các nhiếp ảnh gia tận dụng điều này bằng cách đặt các yếu tố quan trọng ở hai đầu của đường dẫn, khuyến khích mắt người xem khám phá toàn bộ bức ảnh.

New York City, USA, 1984 (1984) – Bruce Gilden

Khi chúng ta nói về đường nét trong nhiếp ảnh, có hai loại cần xem xét: đường nét thực và đường nét ảo. Đường nét thực là các yếu tố nhìn thấy hình ảnh, trong khi đường nét ảo không thực sự nhìn thấy được – chúng là các đường chuyển động của mắt khi mắt tự động kết nối và liên kết các yếu tố khác nhau trong cùng một khung hình.

Ví dụ: Một con đường dài dẫn đến ngôi nhà trên đỉnh đồi là một ví dụ điển hình về đường dẫn thực. Trong khi đó, một loạt các điểm sáng nhỏ liên kết với nhau có thể tạo ra đường dẫn ảo.

Yếu tố thị giác
Beyond Photography
Powerade, 2005 – Julie Blackmon

Các đường ảo có thể hoạt động theo nhiều cách. Chúng tạo ra các ‘dòng lực’ mạnh mẽ nếu được tạo ra từ góc dưới bên trái đến góc trên bên phải. Tuy nhiên, chúng có ít tác động hơn khi chạy từ phía trên bên trái xuống phía dưới bên phải.

Đường cong

Đường cong mang lại sự mềm mại, uyển chuyển và không thể đoán trước trong bố cục hình ảnh. Chúng thường được sử dụng để tạo sự tương phản với các đường thẳng cứng nhắc, mang lại cảm giác hài hòa và tự nhiên.

Trong thiết kế và nhiếp ảnh, đường cong thường gợi lên những liên tưởng tích cực như nước, thiên nhiên, sự bình tĩnh và tâm linh. Sự xuất hiện của đường cong có thể làm giảm bớt sự căng thẳng và khô cứng của bố cục, đồng thời tạo ra sự linh hoạt trong cách nhìn nhận.

Ví dụ: Một cầu thang xoắn ốc hay dòng sông uốn lượn đều là những biểu tượng tuyệt vời của đường cong trong nghệ thuật thị giác.

Bombed Regency Staircase, Upper Brook Street, Mayfair, 1942 – Bill Brandt

Giữ chân người xem

Một bức ảnh không chỉ đơn thuần là nơi để mắt người xem lang thang tự do; nó còn phải “giữ chân” họ đủ lâu để truyền tải thông điệp. Nhiếp ảnh gia cần sử dụng các kỹ thuật để đảm bảo rằng ánh nhìn không thoát khỏi khung hình quá sớm.

Có nhiều cách để đạt được điều này:

  • Đặt yếu tố chặn đường: Ví dụ, một cây lớn hoặc một tòa nhà có thể ngăn mắt người xem rời khỏi khung hình.
  • Sử dụng vùng sáng/tối: Một vùng tối ở rìa khung hình có thể “che khuất” đường dẫn tiềm năng, giữ mắt người xem tập trung vào trung tâm.
  • Tạo sự cân bằng: Một bố cục hài hòa và hấp dẫn sẽ tự nhiên thu hút ánh nhìn lâu hơn.

Ví dụ: Một cánh cổng đóng khép ở cuối con đường có thể ngăn mắt người xem tiếp tục di chuyển ra khỏi khung hình.

Cypress Slope – Leslile Shang
Frame – in – Frame

Nếu một khung có thể được cho là chứa một hình ảnh, thì hai khung có thể nhấn mạnh chủ thể hơn không?

Khung tồn tại để chọn lựa và cô lập một mảnh của thế giới và giữ nó trong một không gian kín.

Mọi hình ảnh, theo một nghĩa nào đó, đều được đóng khung đơn giản vì có một cạnh rõ ràng và hữu hình trong không gian chứa nội dung hình ảnh. Đặt một khung trong một khung cho phép nhiếp ảnh gia tạo ra một bức tranh khác bên trong một bức tranh rộng hơn.

Outside of the Blue Mosque during Ramadan. Istanbul, Turkey. 2001. – Alex Webb

Hình dạng khung rõ ràng được xác định bởi chủ thể; nó không nhất thiết phải là hình chữ nhật – nó có thể là hình tròn hoặc một loạt các hình dạng (ví dụ: các lỗ tròn trên thân tàu du lịch hoặc một cảnh quan được chia thành các khung cảnh nhỏ hơn bởi một số cửa sổ bên cạnh toa tàu).

Erie, Pennsylvania, USA. 2010 – Alex Webb

Là một kỹ thuật bố cục, khung cho phép nhiếp ảnh gia kể nhiều câu chuyện cùng một lúc; nó có thể cung cấp các góc nhìn riêng biệt nhưng liên quan đến cùng một chủ đề hoặc nhiều góc nhìn. Nó cũng có thể rất hiệu quả trong việc cung cấp cảm giác về chiều sâu cho một cảnh, đặc biệt nếu khung xảy ra ở tiền cảnh và chia nền thành các phần nhỏ hơn.

Được sử dụng với sự cẩn trọng, khung trong khung tăng cường sự hiểu biết và đánh giá của chúng ta về một chủ đề, nhưng được áp dụng với ít suy nghĩ hoặc quan tâm đến bố cục tổng thể, việc sử dụng một thiết bị khung được chọn kém có thể khiến hình ảnh trông gượng gạo và tự ý thức được cấu trúc.



Bản quyền bài viết thuộc về Beyond Photography, vui lòng không sao chép, reup dưới mọi hình thức.