[Q&A] Bố cục và Tư duy hệ thống

Khái niệm Tạo tác hình ảnh/Kiến tạo hình ảnh (Images Making) là một thuật ngữ bao trùm, dùng chung cho cả hội họa, nhiếp ảnh hay điện ảnh. Trong quá trình này, Bố cục không chỉ là một thủ thuật sắp xếp, mà là toàn bộ hệ thống tư duy nhằm tạo ra một thế giới thị giác có ý nghĩa.


Câu 1: Bản chất của Bố cục trong quá trình Tạo tác hình ảnh là gì? Nó khác gì với việc chỉ đơn thuần sao chép tự nhiên?

Đáp:
Nghệ thuật, về bản chất, là một "trật tự do con người tạo ra". Tự nhiên vốn đầy rẫy sự ngẫu nhiên và hỗn loạn; nếu bạn chỉ đơn thuần "chép" lại tự nhiên mà không tổ chức nó, tác phẩm sẽ trở nên lộn xộn và thiếu sức hút.

Trong quá trình kiến tạo hình ảnh, Bố cục được định nghĩa là "kiến trúc và cấu trúc" của hình ảnh. Nó là quá trình thiết kế, tổ chức các yếu tố thị giác nhằm thiết lập trật tự, từ đó giúp người nghệ sĩ truyền tải trọn vẹn ý tưởng và cảm xúc đến người xem. Nếu không có kiến thức nền tảng về thiết kế và bố cục, hình ảnh tạo ra sẽ chỉ là một mớ hỗn mang và thất bại trong việc giao tiếp.

Câu 2: Trong quá trình Kiến tạo hình ảnh, người nghệ sĩ sử dụng những "vật liệu" cơ bản nào để tư duy Bố cục?

Đáp:
Mọi thiết kế thị giác đều được rút gọn về các thành phần cốt lõi của hình ảnh: Đường nét, hình mảng, bề mặt chất liệu, màu sắc, kích thước, hướng và sáng/tối.

Tư duy bố cục là việc áp dụng các Nguyên tắc thiết kế — như sự thống trị, sự cân bằng, sự lặp lại, sự hài hòa, nhịp điệu và độ tương phản — lên các "vật liệu" kể trên. Việc tổ chức này nhằm mục đích tối thượng là đạt được Tính thống nhất. Sự thống trị của một yếu tố (ví dụ: một mảng sáng lớn hoặc một màu sắc rực rỡ) chính là chìa khóa để tạo ra tính thống nhất, giữ cho tác phẩm không bị vỡ vụn.

Hans Bacher
Hans Bacher

Câu 3: Làm thế nào để Bố cục điều khiển được cách khán giả "đọc" một hình ảnh?

Đáp:
Bố cục đảm nhiệm vai trò kiểm soát tốc độ và hướng di chuyển của đôi mắt. Nó tạo ra các đường dẫn dắt mắt nhìn — không hẳn là những đường vẽ thực sự, mà là "chuyển động mang tính trừu tượng" được tạo ra bởi sự sắp xếp của ánh sáng, hình mảng hoặc hướng nhìn của nhân vật.

Mục tiêu là dẫn dắt mắt khán giả tiến thẳng tới điểm tụ / trung tâm của sự chú ý. Đồng thời, tư duy bố cục yêu cầu phải thiết lập các "khối chặn thị giác" ở gần các cạnh hoặc góc của khung hình (bằng các mảng tối hoặc đường nét rẽ hướng) để ngăn không cho ánh nhìn "trượt" ra bên ngoài bức tranh, ép đôi mắt phải quay trở lại khám phá bên trong.

Câu 4: Xử lý không gian là một thách thức lớn trong quá trình Tạo tác hình ảnh. Bố cục giải quyết bài toán biến mặt phẳng hai chiều thành ảo giác ba chiều như thế nào?

Đáp:
Dù hình ảnh được tạo ra trên màn hình hay mặt vải bạt phẳng, não bộ con người luôn cố gắng diễn dịch nó thành một thế giới ba chiều. Bố cục giải quyết bài toán này thông qua khái niệm Vị trí và Chiều sâu.

Kubrick Movies
Kubrick Movies

Sự xê dịch vị trí và kích thước trên mặt phẳng tạo ra ảo giác về không gian: một vật thể được vẽ to hơn và đặt ở vị trí thấp hơn sẽ mang lại cảm giác nó nằm ở tiền cảnh (gần người xem); ngược lại, vật thể nhỏ hơn và đặt ở vị trí cao hơn sẽ bị đẩy lùi về hậu cảnh. Việc quản lý các lớp lang này, kết hợp với độ nét và độ mờ, tạo ra một cấu trúc ba chiều mạch lạc, giúp hình ảnh có "không gian để thở".

Câu 5: Tại sao nói trong quá trình Tạo tác hình ảnh, Bố cục là một hình thức "Tư duy thông qua hình ảnh"?

Đáp:
Bởi vì mọi quyết định thị giác đều phải có chủ đích. Quá trình kiến tạo hình ảnh đóng vai trò trung gian giữa thế giới vật chất thực tế và thế giới của các khái niệm/cảm xúc trừu tượng.

Quá trình phác thảo chính là lúc người nghệ sĩ giải quyết các vấn đề logic và cảm xúc. Họ sử dụng các yếu tố thị giác để diễn đạt các khái niệm vô hình (ví dụ: dùng sự chênh vênh để tả sự nguy hiểm, dùng khối tam giác vững chãi để tả sự ổn định). Việc lược bỏ (loại trừ các yếu tố không cần thiết) và nhấn mạnh bằng Bố cục giúp thông điệp trở nên rõ ràng và không bị hàm hồ, biến hình ảnh thành một công cụ giao tiếp mạnh mẽ vượt qua rào cản ngôn ngữ.

Câu 6: Nếu Bố cục đầy rẫy các quy tắc khắt khe như vậy, liệu nó có bóp nghẹt trực giác của người nghệ sĩ không?

Đáp:
Hoàn toàn ngược lại. Ban đầu, các quy tắc bố cục có vẻ mang tính toán học và gò bó, nhưng chúng là nền tảng bắt buộc để tích lũy kiến thức. Khi người nghệ sĩ đã nghiên cứu và thực hành đủ nhiều, các nguyên lý về hình khối, tỷ lệ và sức căng thị giác sẽ thẩm thấu vào trong tiềm thức của họ.

Chỉ khi đó, trực giác và cảm nhận của họ mới thực sự trở nên đáng tin cậy, bởi nó đã được chống lưng bởi một sự hiểu biết sâu sắc về cách hình ảnh hoạt động. Những nghệ sĩ bậc thầy bắt đầu từ các cấu trúc logic, nhưng ở những bước hoàn thiện, họ để cho trực giác dẫn dắt, tự do biến tấu, xô lệch các quy tắc để mang lại "linh hồn" cho tác phẩm. Tự do thực sự trong quá trình kiến tạo hình ảnh chỉ đến khi bạn đã hoàn toàn làm chủ được các trật tự của Bố cục.


Bản quyền bài viết thuộc về Beyond Photography, vui lòng không sao chép, reup dưới mọi hình thức.