Lời khuyên cho việc xây dựng bố cục khung hình (Phần 6.1)

Bố cục không phải là công thức. Công thức là vô nghĩa nếu bạn không hiểu được gốc rễ và cách nó hoạt động. Xây dựng bố cục cho khung hình đơn giản thì không khó, nhưng bạn sẽ loay hoay nếu gặp các tình huống phức tạp.

Hiểu về hình ảnh là việc hiểu tường tận mọi khía cạnh để xây dựng một khung hình tốt: bố cục, màu sắc, ánh sáng. Quan trọng nhất, bạn phải hiểu rõ mình muốn gì, từ đó, bạn lựa chọn các yếu tố thị giác và xử lý chúng phù hợp để tạo ra một khung hình có sức nặng, có sự thuyết phục.

Đây là một số lời khuyên khi xây dựng bố cục mà Beyond Photography muốn gửi tới bạn.

01. Bắt đầu bằng việc xây dựng bố cục đơn giản

Ở cấp độ cơ bản nhất, thiết kế áp dụng cho nhiếp ảnh chỉ đơn giản là sự sắp xếp khéo léo các thông tin trong một khung hình.
— Jeremy Webb

Trước khi đi đến ‘cấp độ’ xây dựng một khung hình phức tạp, chúng ta nên đi từ việc kiểm soát khung hình theo cách cơ bản nhất. Chọn lọc các yếu tố cần thiết, loại bỏ các yếu tố dư thừa, xây dựng một khung hình gọn gàng và ‘sạch sẽ’.

Chủ yếu, hãy để người xem có thể nhận biết và ‘đọc’ được thông điệp cần truyền tải qua khung hình thay vì tập trung khoe mẽ kỹ thuật ‘xịn xò’ mà quên đi mục đích chính.

Không có tiêu đề 8 (bộ sưu tập tàu) © Rebecca Horne

Với một khung hình không thể đơn giản hơn, Rebecca Horne khám phá chủ đề không gian, sự tương quan giữa mặt phẳng 2D và thể tích 3D. Cô tìm kiếm mối liên hệ giữa sự hiện hữu và vô hình ẩn chứa trong những vật thể thường nhật.

02. Đến gần hơn

Nếu hình ảnh của bạn không đủ tốt, bạn không đến đủ gần.

— Robert Capa

Nếu bạn cảm thấy hình ảnh không truyền tải được những điều mình muốn, giải pháp tốt nhất là hãy đến gần chủ thể hơn. Bạn có thể cho rằng đây là một lời khuyên không có căn cứ, nhưng hãy xem xét đến khoảng cách thân mật hay không gian cá nhân.

Khái niệm không gian cá nhân ám chỉ đến khu vực xung quanh một người mà họ xem như là không gian tâm lý riêng của mình. Thường thì việc xâm nhập vào không gian cá nhân của người khác là một dấu hiệu của sự quen thuộc và đôi khi là cảm xúc thân mật. Khoảng cách thân mật nằm trong khoảng tiếp xúc khoảng 18 inches (46 cm) và được dành cho người yêu, trẻ em, thành viên gia đình thân thiết, bạn bè và thú cưng.

Vì vậy, nếu bạn muốn hiểu hơn về chủ thể và đạt được mục đích chụp một tấm ảnh ‘tốt’, không có cách nào khác ngoài việc bạn phải tiến vào không gian cá nhân của họ hay đến gần hơn với người này.

Việc đến gần hơn ám chỉ cả về khoảng cách địa lý và khoảng cách tinh thần. Hãy là người hiểu chủ thể của mình nhất.

Xây dựng bố cục
“Tôi đã từng nghĩ rằng nếu chụp ảnh một người đủ nhiều, tôi sẽ không bao giờ mất họ. Nhưng bây giờ, toàn bộ những tấm ảnh đó cho thấy rằng, tôi đã mất mát thật nhiều” — Amanda khóc trên giường của tôi, Berlin, 1992 – Nan Goldin

03. Tiếp cận chủ thể từ các góc độ khác nhau

Thông thường, chúng ta chụp ảnh ở góc ngang tầm mắt hoặc front – view; điều này tạo cho cả người chụp và người xem sự thoải mái, tự nhiên bởi đây là góc nhìn mỗi ngày của con người.

Tuy nhiên, đôi khi góc nhìn này tạo ra sự nhàm chán bởi chúng ta đã quá quen thuộc với nó. Hãy thử tiếp cận chủ thể từ các góc độ khác nhau, chẳng hạn góc từ dưới lên hay từ trên xuống,…

Nên cân nhắc chọn góc độ để phù hợp với mục đích ban đầu khi chụp ảnh, hãy hạn chế việc ‘chụp cho vui’ mà thiếu sự suy tính, chiêm nghiệm.

Đọc thêm Ngôn ngữ khung hình: cỡ cảnh (Phần 07) để hiểu hơn về cách sử dụng cỡ cảnh trong Nhiếp ảnh

Bên cạnh đó, việc tiếp cận chủ thể từ nhiều góc độ khác nhau không chỉ đề cập đến mỗi góc máy, mà bạn hãy cân nhắc về góc nhìn của mình với chủ thể. Xoá đi lối mòn khi cố gắng ‘định nghĩa’ chủ thể theo hình mẫu cố định, từ đó bạn có thể thấy một người/vật khác hẳn so với người/vật mình từng nhìn thấy.

Untitled_04 © Madhavan Palanisamy

Không chỉ chụp ảnh từ những góc độ mới lạ; Madhavan Palanisamy còn ‘biến’ nỗi buồn từ căn bệnh đột quỵ của cha thành những bức ảnh siêu thực, mơ mộng và hài hước. Chẳng hạn, bức ảnh trên gợi lại câu châm ngôn nổi tiếng: Khi đời quẳng vào mặt ta một quả chanh, hãy biến nó thành nước chanh.

Tiếp cận với các góc độ khác nhau đồng nghĩa với việc khai thác những thông tin khác nhau từ Chủ thể.

04: Chọn không gian phẳng hay sâu?

Bạn có để ý rằng hình ảnh chúng ta chụp đều đực thể hiện dưới dạng không gian phẳng, tuy nhiên mắt luôn chấp nhận và điều chỉnh để nhận biết độ sâu trong tấm ảnh. Tuy nhiên, vẫn có một khoảng cách nhất định giữa một không gian phẳng và không gian có chiều sâu, như thế giới chúng ta đang sống.

Cả không gian phẳng và không gian có chiều sâu điều tiết lộ những thông tin nhất định về chủ thể.

Nếu, không gian phẳng giúp chúng ta tập trung nhiều hơn vào chủ thể hoặc sự tương tác giữa các chủ thể với nhau; thì một không gian có chiều sâu giúp chúng ta nhìn nhận vị thế của chủ thể trong thế giới – mối quan hệ giữa chủ thể và cuộc sống của họ. Bên cạnh đó, không gian có chiều sâu giúp ‘kéo gần‘ khoảng cách giữa một tấm ảnh phẳng và cuộc sống thực.

Vì vậy, hãy cân nhắc xem bạn muốn tiết lộ những khía cạnh nào của chủ thể, không gian cũng quan trọng không kém đấy.

Từ sê-ri “Thiên đường kỳ lạ” © Jake Ricker

(Còn tiếp)

Nguồn thông tin/ảnh sử dụng: